cheer up ! vượt qua nỗi đau nhé :D

àh, biết phải làm thế nào rồi :D
chỉ có cách tốt nhất để vượt qua nỗi đau đó là đứng dậy, mỉm cười

1. tập ngủ sớm

2. yêu thương bản thân nhiều hơn

3.  bớt ngốc đi

4. lấy nụ cười làm căn bản

mình phải trở lại chính mình thôi

luôn hi vọng, luôn tin tưởng, cố gắng và cười

phải mạnh mẽ lên, mình từng làm đc mà. và tin rằng mọi chuyên sẽ ổn

^^

cười lên nhé, dù có chuyện gì đi nữa

đừng vì bất cứ thứ gì mà làm chính mình bị tổn thương thêm nữa

chỉ có cách là mỉm cười, sống tốt thì hạnh phúc sẽ đến. có hp, mọi điều tốt đẹp nhất sẽ tự đến với mình

chajyo

cố lên nhé tôi ơi :)

cố lên nha

cheer up!

By muanangduoi

12:03 am

chỉ toàn nỗi nhớ, nước mắt và niềm đau

k ngờ mình lại yếu đuối thế

gục ngã như thế này

sao lại yêu người nhiều như thế k biết?

By muanangduoi

muốn bỏ quên nỗi nhớ -> ôn thi cái đã hehe

sáng nay có ý định về nhà. tự nhiên thấy nhớ nhà đến lạ

chắc ở đây cảm giác cô đơn và trống rỗng quá…

mọi thứ quen thuộc nữa làm mình thấy khó thở…

mình chỉ muốn một nơi thật bình yên để ngả lưng….

một nơi sẽ làm mình k còn phải nghĩ ngợi nhiều nữa

mặc kệ hết những gì đã có, đã qua. những thương tổn……….

nhớ nhà. bây giờ là 24 rồi. 1/6 thi môn đầu tiên. k về đưỡ rồi

cái lấn cấn bây giờ là kỳ thi. một lỳ thi dài và quan trọng. đến 1 tháng nữa mới kết thúc. hic

lại còn thêm cái vụ anh văn làm mình khốn khổ

mình cẩn 1 chỗ yên tĩnh, đầy đủ ăn uống và chỗ nghỉ ngơi để ôn bài… cảm giác sao bất lực và mệt mỏi … trong cái đời sống này……………

..

nhớ cả Kon tum nữa, nhớ nhiều lắm luôn

có phải vì mỗi lúc buồn ở nơi Kon Tum đó luôn có chỗ cho mình có thể đi

tại sao thành phố rộng lớn như vầy, mà  k có lấy 1 chỗ cho mình thấy nhẹ nhõm và yên lòng. k có một chỗ cho mình ngồi yên tĩnh lặng cả ngày…………………., mình trút nỗi buồn

muốn lấy xe máy lang thang ngoài đường mà lại k làm thế. ôn thi. đừng để tốn time thêm nữa. đừng để mình chìm vào cảm giác khốn khổ, buồn, ngập tràn cảm xúc và hoài niệm, mày sẽ khóc đấy trên con đường xa lạ hay quen thuộc nào đấy ở cái đất Sài thành này. mày sẽ cảm nhận nỗi lạc lõng rõ rệt hơn, sắc nét hơn , sẽ đau lắm đấy :)

nhớ Kon tum quá

.

lúc nãy vào cái blog của ai đó, thấy cái kiểu trang trí tuyết rơi, lung linh trên màn đen thẳm…, hichic, nhớ cái thời blog yahoo ghê luôn, nhớ cái hồi ở Kon tum mùa đông, mùa gió, gió lạnh kinh khủng, mình cứ thế đạp xe trong đêm vắng, trên những con đường……., mặc gió,…….. những nỗi buồn…………..nhẹ như mây…………………..

nếu nghe lại cả “cô bé mùa đông” hay “lạnh” hay “khóc” … hay những bài hát hay nghe ở chốn ấy, chắc tưởng mình đang ở đấy thật quá……………..

tôi muốn……………….

tôi ước…………………….

chỉ một điều thôi…………………………………….

được ở tái diễn lại cái cảnh đạp xe trên phố gió mùa đông ở kon tum năm ấy ở khoảnh khắc này…………..

làm sao để lòng bình yên đây…………………………..

đến khi nào mới nguôi ngoai……………………………

….

\….\

thôi dừng hết lại……..

tập trung vào ôn thi đi.

có 1 câu trả lời thế này: có yêu thương và niềm vui sẽ có hạnh phúc, mà có hạnh phúc những điều tốt đẹp nhất sẽ tự đến với mình. cố gắng lên

ôn thi cho thật tốt nè………., phải vượt qua được cái sự lười biếng mà chăm chỉ ôn thi chứ :D cố lên

By muanangduoi

“suỵt….”

1. bài hát “nothing to lose” :)

2. phim “You are the apple of my eye” ấn tượng đầu tiên là về cái tên , hehe, i <3 apple …,đó là 1 thứ rất ý nghĩa vs mình, cái kết thứ 2 là nội dung , ý nghĩa của phim…. 1 sự kết hợp tuyệt vời…..

 

 

mình đang cảm thấy rất nhẹ nhàng

 

 

“sống thật vs chính mình” . Tôi nghĩ là nó k chính xác. Tôi sống thật vs những cảm xúc của chính mình …. :)

By muanangduoi

kn… bình thuận

đã về tới nhà trong một tâm trạng k lấy gì làm phấn chấn. k lấy gì làm vui vẻ. k lấy gì làm mãn nguyện….

quá mệt, đói … và trong suốt chuyến đi mình đã suy nghĩ quá nhiều

đây là 1 trải nghiệm thú vị vì đc đi thăm trại giam. bất ngờ, rất rất bất ngờ khi đặt chân vào đấy, từ nới này sang nơi khác k hề giống 1 tí tì ni nào trong tưởng tượng…. trại giam rất đẹp, rất rộng…, rất nhiều điều lạ lẫm….

nói chung lần đi này nói là đi kiến tập chứ mình thấy như đi du lịch thì đúng hơn

ngắm cảnh ở trại giam, leo núi trong đấy nữa…

đi biển….

….

nhưng bây giờ mình chủ nhớ 

cảm giác lạ lẫm và những hình ảnh đẹp

cảnh ăn cơm thảm thương k thể tả, đói meo mốc, đói ghê gớm mà 10h tối rồi vẫn chưa biết đêm nay mình sẽ đi đâu về đâu, ngủ chỗ nào. cù bất cù bơ như đi du lịch bụi

và 1 số suy nghĩ về chuyện đã xảy ra ở đoàn đi . về người đã khuất trong chuyến lật xe…, nhìn nước mắt của mấy anh chị k02 k hiểu sao mình cũng thấy mủi lòng… rồi ở nhà hàng , lại qua khách sạn…, đi từ nơi này sang nơi khác trong trạng thái đói thôi rồi và mệt vô bờ bến

cuối cùng cũng có chỗ ngủ, lúc đầu chẳng ham hố, cũng chẳng quan tâm nhưng mà nghe đi biển là mình tỉnh hẳn

k đói, k mệt nữa

đi biển thôi

nhí nhảnh như con cá cảnh

thấy biển, nó lao ra như người rừng mới xuống vậy. uh`m. nó là 1 cố gái tây nguyên mà, luôn bị biển cuốn hút…

rồi k do dự nó hòa mình vào, đùa tung tóe, la hét………………

đứng trước biển, nó khác hẳn, k còn là nó nữa. mọi cảm xúc lan tỏa vô định. mênh mông thôi. xa xôi thôi.

biển đêm đẹp quá, biển mát quá. biển rì rào êm quá….

nó ngâm mình k biết chán

nó chỉ muốn lao ra, càng xa càng tốt.

sóng cứ dạt lại vào bờ

sóng xô bờ rồi lại tan như những nỗi buồn cứ đến với nó rồi vỡ òa, tan ra mênh mông rồi lại kéo đến….

nó nhớ ch và nghĩ đến ch rất nhiều, rất nhiều……

chuyến đi , chuyện nó sn nhiều nhất là chuyện giữa nó và cậu ấy……… buồn nhiều

bây giờ cũng thế

nó đang nhớ, nhớ lắm cơ…..

nó ở đấy, mà chỉ muốn ngay tức khắc quay về tp, ước được gặp a, nó sẽ chạy lại ôm a thật chặt, mặc cho a dù có muốn xô đẩy ra cỡ nào, dù bị la cỡ nào…, nó chỉ muốn thế thôi. nó sợ mất a. nó biết điều đó. nó biết a thật sự quan trọng và ý nghĩa…. nó sợ a tan biến trong cuộc đời nó… nó buồn, nó sợ điều đấy xảy ra… vì bây giờ mọi chuyện k tốt đẹp…

nó chới với giữa câu chuyện giữa a và nó……………………, nó đứng đâu và a đứng đâu…..??????

….

….

….

nhưng chuyến đi cũng có nhiều niềm vui của nó….., đó là lần đầu nhóm chụp hình đầy đủ mặt nhau, tranh đấu pử chung phòng, nghịch phá……, sau một quãng thời gian sóng gió…….

nó trân trọng mấy đứa bạn……, và đây sẽ là quãng time đẹp lắm mà nó chắc sẽ k thể nào quên đc……….. những kỉ niệm bạn bè của 1 thời sinh viên còn ngây thơ lắm……………..

By muanangduoi

ta nói : viết có thể làm dịu nỗi đau…

dạo này khả năng viết và diễn đạt ý lại mất đi rồi. buồn

người ta nói “Viết cũng như nói có thể làm dịu nỗi đau…”

Mình k nói được, cũng k viết được, nhưng mình dễ khóc thật đấy. nhưng nó giống như là 1 sự giải tỏa vậy. khóc xong là hết, là nhẹ nhõm, là nỗi buồn vơi đi nhiều, giận dữ cũng tan bớt.., mọi cảm giác trôi theo dòng nước ấy rồi……

nhưng mình vẫn nhớ cái hình ảnh nước mắt cứ tràn ra, rồi lủi thủi thu dọn đồ đạc rồi xách balo đi về…, k còn cảm thấy balo nặng nữa. lúc ấy chỉ có những khoảng trống…………………………….

uhm`, mọi thứ cứ diễn ra ngoài tầm kiểm soát, vì cái lý trí nó thua cái cảm xúc. thế đó mà. rồi thì chính mình tự làm mình bị tổn thương.

đã có khoảng time im lặng đi cạnh nhau tới bến xe q8, rồi 1 khoảng time dài trên xe để về nhà, rồi 1 ít time trước khi chìm vào giấc ngủ nhưng quyết định k đổi. k cảm giác, k muốn làm điều gì nữa. phải chăng đã quá mệt mỏi…

… uhm`., mệt mỏi thật

nhưng còn yêu. liệu buông tay như thế. có nên k?

vì mình còn nhớ. nhớ quá nhiều.

tại sao nhỉ? lúc quen nhau thấy cũng bt mà, đôi lúc mơ tưởng tự do…

bây giờ thì tự do rồi. k yêu nữa

nhưng ai nói, yêu là k tự do. ai nói rằng tình yêu là ràng buộc. ai nói rằng k yêu nữa thì tự do khi vốn ràng buộc nhau k phải là dạnh nghĩa mà là từ tự trái tim và trái tim….?

k quen nhau nữa. k còn là gì của nhau nữa.

thì đi đâu cũng chỉ thấy toàn là kỷ niệm. toàn là nỗi nhớ…

… những giật mình thảng thốt…., k còn gì nữa sao. mất nhau thật rồi sao. hết rồi sao…???

sao mà trống vắng quá vậy ?

người cứ buông dài theo nỗi nhớ …..

rồi người thì cố gắng chìm mình trong công việc, trong những guồng gã của cuốc sống …?

k đau đỡn như cắt da cắt thịt. k vỡ òa như trái tim bị tan làm trăm mảnh.

những cảm giác thực tế, những dòng nước mặt nghẹn ngào thực sự. đau cái nỗi đau nhẹ nhàng, cay đắng chấp nhận…

nói lời xin lỗi, lại níu kéo

chẳng mong 1 kết quả.

“Lời xin lỗi. k cần biết ai đúng ai sai. Đơn giản chỉ là vì trân trọng mối quan hệ đó”

uhm`. mình trân trọng mối quan hệ đó, mình trân trọng và thực sự yêu quý con người đó. bị con người hớp hồn rồi.

rồi bây giờ….., lại là những sn chằng chịt, những cảm xúc chẳng chịt…

k viết đc nữa rồi .

:) cái gì thật sự là quan trọng hơn đối với mình ???

 

By muanangduoi

chờ

7 phút nữa ;à qua ngày mới

những chuyến xe buýt đêm. Xe buýt đêm từ bến xe q 8 về , những dòng suy nghĩ cứ miên man theo dọc chiều dài quãng đường, chạy theo time. khoảng 1 tiếng rưỡi đồng hồ…, những mệt mỏi, những suy tư…………, dòng người…….

quá nhiều thứ………………

tôi hỗn độn lắm

 

By muanangduoi

gently :)

12:29 Am chẳng biết là vui hay buồn nữa. có lẽ là bình thản

uhm`

lâu lắm rồi mới lại thức đêm , dành cả chiều tới giờ để xim phim, mình thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng…

dạo này cuộc sống có nhiều thay đổi, thay đổi be bé, thay đổi lớn lớn, nhiều niềm vui nhưng những lúc cũng áp lực đến kinh hoàng, những lúc cười thật mạnh mẽ, rồi cũng đã có những lúc vỡ òa khóc nức nở, k thì cũng nghẹn đắng đầy đau đớn…..

cuộc sống mà……, rồi cũng qua rồi cũng sẽ lại đến, quan trọng là mình biết chấp nhận và làm chủ cảm xúc của mình

thế mà cũng buồn nhiều, sáng nay chứ đâu nghĩ về chính bản thân mình, time qua đã có quá nhiều lúc k làm chủ đc mình, nhiều lúc đánh mất đi cái mà mình luôn gìn giữ, coi trọng, con người dần bị tha hóa…, mình cũng đã để thua chính bản thân mình, để cs này tha hóa…….

lúc đấy buồn nhiều, buồn vì chính bản thân mình…, rồi tự nhủ phải xem xét lại thật kỹ, phải trau dồi, phải rèn luyện lại, phải xây dựng lại cái con người đấy trong mình thay vì ngồi buồn rầu, than vãn, buông xuôi mọi thứ. Mình cảm mến nó, và sâu thẳm lúc nào cũng muốn hướng đến cái vẻ đẹp tâm hồn đấy…..

mình k có gì cả, ngoài giá trị chính bản thân mình, mình phải cố gắng vun đắp nó thôi…, sẽ mài dũa nó thật đẹp, phù hợp vs quan điểm sống của mình, nhất định phải giữ mình trước những bộn bề, tính toan, hẹp hòi, ích kỷ hay mưu mô, gian trá của cs……

dạo này chuyện học hành thi cử, bằng av, bạn bè, tình yêu, gia đình, sn nội tâm nữa……..

đến mãi hôm nay mới xem phim, tự nhiên thích để vậy, cho riêng mình một khoảng thời gian mơ mộng và sống cùng cái thế giới trong phim đó, giận và tội nghiệp cho những nhân vật ích kỷ, độc ác. thương và muốn học hỏi những con người sống nghị lực, mạnh mẽ, yêu thương, tràn đầy tiếng cười, mang lại niềm vui cho người khác, lấy công việc , yêu thương thau cho những tính toan…….như thế…………………….

 

đêm nhẹ nhàng……………………………….

k lạnh………………

nhiều muỗi………………..àh, lại thêm điều thú vị là cái đầu ngón tay trỏ bên phải bị muỗi đốt, tê tê lạ lạ, đốt trên da bình thường có thế đâu hjhj

mai tiếp tục ôn thi…………………………

mình hi vọng rất nhiều………………………

cố gắng lên

cố gắng lên nhé tôi ơi…………………………………….

rồi mọi chuyện sẽ ổn, rồi sẽ có kết quả tốt đẹp cho những ai có niềm tin và sự cố gắng. !

cố gắng lên ^^

By muanangduoi

mệt…, nhưng k đáng để tôi mất time thêm nữa đâu nhá , hứ

nhờ có gửi tn đó đi mới nhận ra 1 điều:  mình đã quen với việc giữ im lặng và chịu 1 mình, k chia sẻ, k nói ra những câm lặng, ấm ức trong lòng, những … trong cuộc sống

hoặc là bây giờ mất niềm tin , vì biết người khác sẽ k hiểu nên k muốn nói

khi nói rồi thì ng` khác sẽ hiểu sai và lại tuôn ra hàng tràng những bài giảng đạo lý…………………………… vẫn cứ thích giữa cho riêng mình thôi, k muốn chia sẻ cho ai nữa

họa hoằn lắm mới có bé T là thông cảm đc cho mình:

“chị là ở nhờ nhà người ta
10:51:31 PM

a_magic_apple: k mất tiền … nên mình mắc nợ
10:51:37 PM

a_magic_apple: lại thêm có phần máu mủ
10:51:45 PM

a_magic_apple: nó ràng buộc con ngwoif dữ quá
10:51:53 PM

a_magic_apple: dù gì mình cũng là con người
10:52:02 PM

a_magic_apple: làm người tốt k dễ
10:52:16 PM

a_magic_apple: nhưng k cho phép mình làm ng` xấu đc
10:52:27 PM

a_magic_apple: lộn xộn quá
10:52:29 PM

a_magic_apple: hjhj
10:52:44 PM

a_magic_apple: giờ c cũng k biết mình đang nghĩ cái gì nữa
10:52:53 PM

a_magic_apple: thôi, chắc c đi học bài

tha cho e ngồi nghe c tra tấn
phonglinh_napa: chị nói hay quá
phonglinh_napa: quá hay
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly:
phonglinh_napa: k mất tiền nưng mất nợ’nể
phonglinh_napa: hay
phonglinh_napa: thích
phonglinh_napa: đcj
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly:
phonglinh_napa: z đã bình tĩnh chưa
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: uhm`
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: ok, thanks e iu nhìu lắm
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: hjhj
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: tranh thủ đi học bài, k để những người đó tiếp tục có cơ hội làm mất time, công sức sn của mình nữa
phonglinh_napa: dạ
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly:
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: z nha
phonglinh_napa: hi
phonglinh_napa: z mớiddc chứ
phonglinh_napa: lâu lâu đc dip xu xì trét
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly:
phonglinh_napa: nc nghe buồn cưoif quá đi mất
phonglinh_napa: hhaha
phonglinh_napa: z nha
phonglinh_napa: học bài đi nha
phonglinh_napa: yêu xu nhiều
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: hjhj
ஜ▬▬●▬▬ஜ Hà Xu ஜ▬▬●▬▬♥ tly: pp

 

By muanangduoi

mk.. chỉ muốn chạy ra, hét vào mặc nhà ngươi……….., thật quá đáng…..>”<

“MK…” thật sự muốn văng 1 vài từ cho nó nhẹ nhõm nhưng k muốn làm bẩn mình, làm bẩn những suy nghĩ, bẩn cả những trang viết của mình vì cái con người đấy

cứ cho rằng con người đó bị điên đi

quá đáng lắm rồi đó

cái cảm giác ấm ức, bực điên k thể tả…

“mk…”,  lâu lắm rồi ta k nói, để đến bước ta phải vào đây ghi những cái này thì cũng nên tự hiểu đi. đừng để đến lúc ta chỉ còn nói được 2 chữ “khinh bỉ” , đến lúc coi như không đáng là cái quái gì trong cái cs của ta, coi như là người dưng nhá…

chỉ có bấy nhiêu đó thôi….. dành cho ngươi

By muanangduoi